
Ngày xưa có một tay phú thương tên là Phong. Hắn ta có mười chiếc mành lớn chở hàng hóa bán khắp trong Nam ngoài Bắc.
một năm trước
263 lượt xem

Trong lần thi hội Cống, Quỳnh không có ý định để lấy Trạng Nguyên, nên Quỳnh nhận lời. Lúc vào trường thi, Quỳnh làm bài rất nhanh, xong sớm trước nhiều thí sinh khác.
một năm trước
331 lượt xem

Quan Triều mồ côi cha mẹ từ ngày còn nhỏ. Chàng được các bác các chú trong làng nuôi nấng dạy dỗ. Năm mười tám tuổi chàng lấy vợ.
một năm trước
271 lượt xem

Mùa đông năm ấy, Quỳnh có việc đi gặp người bà con đang sinh sống ở Thăng Long. Đường về kinh thì xa, cuốc bộ phải mất cả tuần, mà Quỳnh vẻn vẹn có một quan tiền giắt lưng. Mới ngày thứ ba túi đã hết nhẵn tiền, chiều xuống, trời âm u, lại điểm mưa lâm thâm, gió bấc. Đến đầu làng kia, bụng đói cồn cào, vừa may gặp một đứa bé mục đồng dắt trâu về xóm, Quỳnh mừng rỡ hỏi thăm lối vào nhà ấp trưởng.
một năm trước
335 lượt xem

Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sòng xin cấy rẽ. Đền Sòng quê ông là nơi thờ Bà Chúa Liễu nổi tiếng rất linh thiên, không ai là không kinh sợ. Chúa Liễu có nhiều ruộng và bà cũng cho cấy rẽ để lấy lợi.
một năm trước
294 lượt xem

Ở làng Tiên Châu bây giờ thuộc về tỉnh Hưng Yên, ngày trước có một anh học trò họ Lê. Người anh to cao, ăn khỏe như hổ, bởi thế người ta gọi là Như Hổ.
một năm trước
288 lượt xem

Tờ Chú (có nghĩa là anh đen) nghèo nhất làng. Họ nghèo lắm, nghèo đến nỗi không có một con dao mẻ để phát nương, một cái thuổng để đào củ mài. Tờ Chú phải đi ờ cho chủ làng để lấy cơm gạo nuôi thân, nuôi mẹ.
một năm trước
331 lượt xem

Lần khác, vợ Quỳnh ốm, thuốc thang chữa mãi không khỏi, xem bói thì biết không phải tại Chúa Liễu, mà do động đến Thành Hoàng bản thổ. Quỳnh ra đình khấn vái, xin Thành Hoàng cho khỏi, sẽ sửa gà lễ tạ. Khấn xong, về nhà thì vợ đã khỏi.
một năm trước
349 lượt xem
Truyện dân gian là một thể loại văn học truyền miệng được lưu truyền từ đời này sang đời khác trong nhân dân. Đây là một phần không thể thiếu trong kho tàng văn hóa tinh thần của mỗi dân tộc, phản ánh thế giới quan, nhân sinh quan và trí tuệ của ông cha ta từ ngàn xưa. Truyện dân gian không chỉ mang tính giải trí, mà còn chứa đựng những bài học đạo đức, kinh nghiệm sống quý báu và niềm tin tâm linh sâu sắc.
Kho tàng truyện dân gian vô cùng phong phú, được chia thành nhiều thể loại khác nhau như:
Truyện cổ tích: kể về số phận của những con người bình thường, yếu thế nhưng có phẩm chất tốt đẹp, thường được trợ giúp bởi yếu tố kỳ ảo như Tiên, Thần, Phép thuật... Ví dụ: Tấm Cám, Cây khế, Sọ Dừa.
Truyện ngụ ngôn: sử dụng hình ảnh con vật, đồ vật... để ẩn dụ và rút ra bài học đạo đức. Ví dụ: Ếch ngồi đáy giếng, Thầy bói xem voi.
Truyện cười: mang tính châm biếm nhẹ nhàng hoặc sâu cay, thể hiện sự thông minh, hóm hỉnh của nhân dân trong việc phê phán xã hội. Ví dụ: Làng kia có một ông trạng, Trạng Quỳnh.
Truyện truyền thuyết: gắn với các nhân vật lịch sử hoặc sự kiện có thật, nhưng được thần thoại hóa. Ví dụ: Sơn Tinh – Thủy Tinh, Thánh Gióng, Âu Cơ – Lạc Long Quân.
Truyện thần thoại: phản ánh quan niệm về vũ trụ, nguồn gốc loài người và các hiện tượng tự nhiên. Ví dụ: Truyền thuyết về bà Nữ Oa vá trời, thần Trụ Trời.
Truyện dân gian có vai trò quan trọng trong việc bảo tồn bản sắc văn hóa dân tộc. Thông qua các nhân vật, cốt truyện, hình ảnh biểu tượng và tình tiết, truyện dân gian truyền tải những giá trị đạo đức, lối sống nhân văn, tinh thần yêu nước và sự đấu tranh vì công lý.
Bên cạnh đó, truyện dân gian còn giúp trẻ em rèn luyện tư duy, phát triển trí tưởng tượng và học cách phân biệt đúng – sai một cách tự nhiên. Đây cũng là nguồn cảm hứng dồi dào cho các tác phẩm nghệ thuật hiện đại như phim ảnh, truyện tranh, game hay sân khấu.
Hiểu rõ truyện dân gian là gì chính là bước đầu để ta biết trân trọng hơn những giá trị truyền thống của dân tộc. Dù thời đại có thay đổi, nhưng những câu chuyện được ông bà ta kể lại vẫn giữ nguyên sức sống bền bỉ, trở thành di sản văn hóa phi vật thể cần được gìn giữ và phát huy. Hãy cùng nhau lan tỏa những câu chuyện ấy đến thế hệ mai sau!
